Tín Tâm Minh


Đạo tột cùng không khó
Với ai không tuyển lựa
Chỉ cần lìa thương ghét
Sẽ minh bạch thông suốt

Sai lệch chỉ đường tơ
Cách xa như trời đất
Hiện tiền nếu muốn đắc
Thuận nghịch chớ nắm bắt

Thuận nghịch cùng tương tranh
Đây là bệnh của tâm
Không hiểu huyền chỉ thâm
Tĩnh lự tu vô ích

Viên mãn đồng thái hư
Chẳng thiếu cũng chẳng dư
Do buông xả nắm giữ
Cho nên chẳng Như Như

Đừng chạy theo cảnh duyên
Chớ trụ nơi không nhẫn
Nhất Chủng với bình đẳng
Mơ hồ tự diệt tan

Dừng động quay về tĩnh
Tĩnh đó càng thêm động
Còn kẹt ở hai bên
Làm sao hiểu Nhất Chủng?

Nhất Chủng mà chẳng thông
Hai nơi mất công năng
Đuổi có rơi vào có
Theo không bội nghịch không

Nói nhiều suy nghĩ nhiều
Chuyển thành chẳng tương ứng
Tuyệt ngôn tuyệt suy tư
Không nơi nào chẳng thông

Trở về gốc đắc chỉ
Theo bóng soi mất tông
Chỉ một thoáng phản chiếu
Vượt hơn không ở trước

Không ở trước chuyển biến
Đều do vọng tưởng thấy
Chẳng cần phải cầu chân
Chỉ cần ngưng kiến chấp

Đừng trụ ở nhị kiến
Cẩn thận chớ truy tầm
Đúng sai mới vừa khởi
Rối loạn mất tâm ngay

Hai là do từ một
Một cũng chẳng thể giữ
Khi một niệm chẳng sinh
Vạn pháp chẳng lỗi lầm
Chẳng lỗi lầm vô pháp
Chẳng sinh tức chẳng tâm

Tâm theo cảnh mà diệt
Cảnh theo tâm mà chìm
Cảnh hiện do tâm sinh
Tâm sinh do cảnh hiện

Nên biết hai cái trên
Nguyên là của nhất không
Nhất không đồng cả hai
Bao hàm hết vạn tượng
Chẳng thấy đẹp hay xấu
Làm sao có ưu tiên?

Đại Đạo bao trùm khắp
Không dễ cũng không khó
Kẻ nông cạn hoài nghi
Càng gấp thì càng chậm

Chấp trước mất phán quyết
Tâm liền vào đường tà
Buông xả để tự nhiên
Thể tính chẳng ở đi

Thuận tính hợp với Đạo
Tiêu diêu dứt phiền não
Siết niệm trái ngược chân
Hôn trầm cũng chẳng tốt
Không muốn hao thần khí
Sao luân phiên thương ghét?

Muốn vào sâu Nhất Thừa
Chớ căm ghét sáu trần
Sáu trần chẳng căm ghét
Quay ngược đồng chính giác

Người trí trụ vô vi
Kẻ ngu tự trói buộc
Pháp chẳng phân sai khác
Vọng tâm tự bám chặt
Dùng tâm để cầu tâm
Há chẳng phải sai lầm?

Khi mê sinh tịch loạn
Khi ngộ vô tốt xấu
Tất cả pháp nhị biên
Xuất phát từ hư vọng

Mộng huyễn như hoa đốm
Làm sao đáng bắt lấy?
Được mất đúng với sai
Đồng thời quăng bỏ hết

Nếu mắt mà chẳng nhắm
Giấc mộng sẽ tự trừ
Nếu tâm không phân biệt
Vạn pháp sẽ Nhất Như

Thể Nhất Như huyền diệu
Tất cả duyên quên lãng
Quán muôn pháp bình đẳng
Chúng trở về tự nhiên
Khi muôn pháp biến mất
Không thể nào so sánh

Dừng động không còn động
Động dừng không còn nghỉ
Bởi cả hai chẳng thành
Làm sao có được một?
Xét cứu cánh tột cùng
Phép tắc không tồn tại

Mở rộng tâm bình đẳng
Mọi việc làm dừng nghỉ
Hoài nghi thảy thanh tịnh
Chính tín lòng ngay thẳng

Không còn gì lưu luyến
Không còn gì nhớ nghĩ
Tâm thái hư tự chiếu
Chẳng cần phải lao lực

Không phải nơi suy lường
Thức tình chẳng thể thấu
Bởi Chân Như Pháp Giới
Không người cũng không ta

Muốn nhanh chóng tương ứng
Duy chỉ hành bất nhị
Bất nhị thảy đồng nhất
Không gì chẳng bao dung

Người trí khắp mười phương
Đều vào nguyên lý này
Nguyên lý không nhanh chậm
Một niệm gồm vạn năm

Không tại nhưng cùng khắp
Mười phương hiện trước mắt
Cực nhỏ đồng như lớn
Cảnh giới dứt hư vọng
Cực lớn đồng như nhỏ
Chẳng thấy đường ranh giới

Có đích thật là không
Không đích thật là có
Nếu chẳng phải như thế
Tất không cần phải giữ

Một chính là tất cả
Tất cả chính là một
Nếu có thể như vậy
Lo gì sẽ không xong?

Tin vào tâm bất nhị
Bất nhị do tín tâm
Đường ngôn ngữ đoạn tuyệt
Chẳng khứ lai hiện tại

Tín Tâm Minh


Trước tác: Đại sư Tăng Xán (529-606)
Dịch sang Tiếng Việt: Tại gia Bồ-tát giới Thanh tín nam Nguyên Thuận
Dịch nghĩa: 19/10/2013 ◊ Cập nhật: 27/9/2014
Đang dùng phương ngữ:Bắc Nam