Phật Thuyết Kinh Vô Thường

Cúi đầu quy y Vô Thượng Sĩ
Thường khởi hoằng thệ đại bi tâm
Cứu các hữu tình qua sanh tử
Tới được Niết-bàn chốn bình an

Đại thí trì giới nhẫn tinh tấn
Nhất tâm phương tiện chánh tuệ lực
Tự lợi lợi tha thảy viên mãn
Nên gọi Điều Ngự Thiên Nhân Sư

Cúi đầu quy y diệu Pháp tạng
Tam Tứ, nhị Ngũ lý viên minh
Thất, Bát khéo mở Tứ Đế môn
Hành giả thảy đến bờ vô vi

Pháp vân Pháp vũ thấm quần sanh
Khéo trừ nhiệt não sạch chúng bệnh
Ai khó giáo hóa khiến điều phục
Tùy cơ dẫn đạo không cưỡng ép

Cúi đầu quy y chân thánh chúng
Tám bậc thượng nhân khéo ly nhiễm
Chày trí kim cang phá tà sơn
Vĩnh đoạn vô thỉ siết trói buộc

Xưa từ Lộc Uyển đến Song Lâm
Theo Phật trọn đời hoằng Chân Giáo
Mỗi tùy bổn duyên hành hóa xong
Tro thân diệt trí tịch vô sanh

Cúi đầu cung kính Tam Bảo tôn
Đây là chánh nhân khéo phổ độ
Mê ngu chìm đắm nơi sanh tử
Thảy khiến ra khỏi đến Bồ-đề

Mọi người sinh ra đều phải chết
Dung nhan tươi đẹp sẽ tàn phai
Mạnh khỏe rồi thì cũng mắc bệnh
Chẳng một ai nào thoát miễn đâu

Thậm chí cho dù núi Diệu Cao
Đến khi kiếp tận đều hoại diệt
Biển lớn sâu thẳm không bờ đáy
Nhưng rồi cũng phải khô cạn thôi

Đại địa mặt trời với mặt trăng
Tới lúc nào đó cũng tận diệt
Xưa nay chưa từng có việc gì
Không bị vô thường nuốt chửng đâu

Trên lên tận cõi Phi Phi Tưởng
Dưới đến thế gian vua Chuyển Luân
Bảy báu uy trấn theo bên mình
Hàng ngàn con trai luôn vây quanh

Nhưng khi thọ mạng đã chấm dứt
Vụt thoáng hốt nhiên chẳng tạm đình
Trở lại phiêu dạt trong biển tử
Chịu nỗi thống khổ tùy nghiệp duyên

Tuần hoàn xoay vần trong Tam Giới
Ví như trục quay múc nước giếng
Cũng như con tằm làm tổ kén
Nhả tơ vây bọc nhốt chính mình

Dẫu đến vô thượng chư Thế Tôn
Và hàng Thanh Văn bậc Độc Giác
Còn phải xả bỏ thân vô thường
Hà huống phàm phu có thá chi

Song thân cha mẹ với vợ con
Tỷ muội huynh đệ cùng quyến thuộc
Mắt thấy chia lìa cảnh sống chết
Sao lại không sầu khóc thở than?

Cho nên khuyên bảo với mọi người
Hãy lắng nghe kỹ Pháp chân thật
Rồi cùng xả bỏ chốn vô thường
Và hãy thực hành Bất Tử Môn

Phật Pháp ví như nước cam lộ
Diệt trừ nhiệt não được thanh lương
Vì vậy nhất tâm hãy lắng nghe
Có thể tiêu trừ mọi não phiền

Tôi nghe như vầy:

Một thuở nọ, Đức Phật ở tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng cây Chiến Thắng của thành Phong Đức.

Khi ấy Phật bảo các Tỳ-kheo:

"Ở thế gian có ba thứ mà không thể yêu mến, không thể sáng lạng, không thể nhớ mong, và không thể vừa ý. Những gì là ba?

Đó là già, bệnh, chết.

Này các Tỳ-kheo! Già, bệnh, chết ở thế gian, thật không thể yêu mến, thật không thể sáng lạng, thật không thể nhớ mong, và thật không thể vừa ý.

Nếu không có già, bệnh, chết ở thế gian, thì Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Chánh Giác, sẽ không xuất hiện ở đời để thuyết Pháp mà Ngài đã chứng đắc và phương pháp điều phục.

Cho nên phải biết rằng, già, bệnh, chết ở thế gian, thật không thể yêu mến, thật không thể sáng lạng, thật không thể nhớ mong, và thật không thể vừa ý. Do bởi ba việc này nên Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Chánh Giác, mới xuất hiện ở đời để thuyết Pháp mà Ngài đã chứng đắc và phương pháp điều phục."

Lúc bấy giờ Thế Tôn dùng kệ tuyên lại rằng:

"Ngoại sự huy hoàng rồi sẽ hoại
Nội thân suy biến cũng thế thôi
Duy có thắng Pháp chẳng diệt vong
Cho nên người trí hãy ngẫm suy

Già bệnh chết này đều cùng gớm
Hình dáng xấu xí thật đáng ghét
Dung mạo thanh xuân chỉ tạm thời
Không lâu tất sẽ khô héo phai

Cho dù sống đến trọn trăm năm
Kết cuộc chẳng thể thoát vô thường
Già bệnh chết khổ mãi đuổi theo
Luôn cho chúng sanh vô ích lợi"

Khi Thế Tôn thuyết Kinh này xong, chư Tỳ-kheo, trời, rồng, dạ-xoa, tầm hương thần, phi thiên cùng hết thảy đại chúng, họ đều sanh tâm đại hoan hỷ và tín thọ phụng hành.

Ai luôn cầu cảnh dục
Chẳng chịu làm việc lành
Không thấy chết cận kề
Làm sao hộ tánh mạng?

Khi mạng căn sắp đứt
Đốt xương thảy phân ly
Chúng khổ cùng chết đến
Lúc ấy hận ngậm ngùi

Hai mắt trợn trắng lên
Tử đao nghiệp lực giáng
Ý tưởng đầy kinh hoàng
Chẳng ai tương cứu giúp

Hổn hển ngực đập nhanh
Cổ khô thở đứt quãng
Tử thần đòi lấy mạng
Thân thuộc đành đứng trông

Các thức đều mờ mịt
Đi vào trong thành hiểm
Thân quyến thảy rời bỏ
Dây siết lôi kéo đi

Dẫn đến chỗ Diêm Vương
Tùy nghiệp mà thọ báo
Nhân lành sanh thiện đạo
Ác nghiệp đọa địa ngục

Mắt sáng nào bằng tuệ
Tối tăm nào bằng si
Có bệnh nào hơn oán
Có sợ nào hơn chết

Có sanh ắt phải tử
Tạo tội thân chịu khổ
Hãy nên giữ ba nghiệp
Hằng luôn tu phước trí

Quyến thuộc đều rời xa
Tài vật người chiếm đoạt
Chỉ căn lành của mình
Tư lương nơi hiểm đạo

Như cây bên ven đường
Tạm nghỉ chẳng ở lâu
Ngựa xe cùng vợ con
Không lâu cũng như vậy

Như chim đậu qua đêm
Sáng sớm bay mỗi hướng
Chết đến lìa thân quyến
Biệt ly cũng như vậy

Duy Phật có đại giác
Là nơi chân quy y
Y Kinh ta lược giảng
Người trí hãy tư duy

Trời người phi thiên quỷ dạ-xoa
Người đến nghe Pháp nên chí tâm
Hộ trì Phật Pháp khiến trường tồn
Mỗi người cần hành Thế Tôn giáo

Chúng sanh đến đây lắng nghe Pháp
Hoặc ở trên đất hay không trung
Thường vì nhân thế khởi từ tâm
Ngày đêm tự mình trụ nơi Pháp

Nguyện các thế giới luôn bình an
Vô biên phước trí lợi quần sanh
Bao nhiêu nghiệp tội thảy tiêu trừ
Rời xa chúng khổ về tịch diệt

Luôn dùng giới hương thoa tịnh thể
Thường mang thiền định khoác vào thân
Bồ-đề diệu hoa biến trang nghiêm
Tùy nơi trú xứ thường an lạc

Phật Thuyết Kinh Vô Thường

Hán dịch: Tam Tạng Pháp sư Nghĩa Tịnh đời Đường
Việt dịch: Tại gia Bồ-tát giới Thanh Tín Nam Nguyên Thuận
Hiệu đính: Nhóm Phiên Dịch Tam Tạng Kinh Điển Phật Giáo
Bản dịch: 16/4/2013 ◊ Cập nhật: 13/4/2014

Tiếng Việt 漢文 漢Hán Việt